Đây là quyển sách khiến tôi thấy mệt mỏi nhiều nhất khi đọc. Và rất chậm chạp. Từ tết đến giờ, chỉ mới bắt đầu đến tập hai. Thomas Mann là nhà văn người Đức. Quyển này được viết trong nhiều năm. Đọc và mất tập trung đọc rất nhiều lần, nhưng Núi Thần không... Continue Reading →
Cứu một ai đó
Sáng nay tôi xem cái clip ngắn chiếc xe hơi hất vài con người lên. Và họ chết. Sau đó tôi đọc thấy câu chuyện của một cô giáo kể về lúc đưa em bé đi bệnh viện, ở góc khác của vụ tai nạn. Cô viết: "Mọi ng chặn đc một chiếc xe tắc... Continue Reading →
Rời xa
Khi rời xa khỏi tuổi trẻ một lúc, tôi sợ. Những đợt sóng của giác quan đã chiếm hữu và cho mình bao lấp lánh giờ lùi xa tít bờ. Sự chậm chạp dâng lên. Tôi hoá thành con rối cứng đờ câm lặng. Tôi đứng nhiều giờ giữa một con đường nhiều cây, khi... Continue Reading →
Về hoa
Bông hồng này là một lời hứa đầy đủ nhất của huỷ diệt - khi đặt nó vào tay tôi - người cho hoa kể về một vài sự u buồn xảy đến. Nên cậu quyết định tặng tôi bông hoa lăn lóc đâu đó vừa tìm được - để đánh dấu rằng vào khoảnh... Continue Reading →
Về từ bỏ
Trong một khoảnh khắc, bạn nhận ra mình không cần người bạn đồng hành ấy nữa. Nhận biết ấy hoặc là đã chiếm hữu tâm can và khiến mình mù loà, đến mức có thể hất cả chuyến đi xuống vực sâu. Hoặc là, trong một trường địa khác, lại thiêu đốt bạn. Bạn có... Continue Reading →
Sách mới mình viết vừa xong
Chào bạn, Mình thật hạnh phúc vì đã xuất bản quyển sách thứ hai, về một nơi mình đã gắn bó 9 năm qua. "Sài Gòn - Thị thành hoang dại" là tập viết thứ hai của mình. Quyển này viết về Sài Gòn, về những người nhập cư đã rời xa quê hương để... Continue Reading →
Anh cả số Một
Lý do khiến cho tôi tìm đọc Brother Number One: A political biography of Pol Pot (Anh cả số Một: Tiểu sử chính trị của Pol Pot) rất đơn giản. Năm 2010, tôi đến Phnom Penh, rồi ngồi suốt một buổi chiều trong sân nhà tù Tuol Sleng. Bảo tàng đó là một khu nhà... Continue Reading →
Năm tháng vỡ vụn
Keiko Ogura chỉ mới 8 tuổi khi quả bom nguyên tử đầu tiên được thả xuống thành phố Hiroshima. Nhưng những ký ức đó ám ảnh bà cả đời. Tôi gặp bà khi đến Hiroshima và đi bộ cùng nhau. - Ngày hôm đó, bà còn nhớ nó như thế nào không? Lúc đó tôi... Continue Reading →
Khi lạc lối
Mấy tuần trước, tôi nhận được thư một bạn gửi cho mình. Nội dung viết như vầy: "Đại khái vì em chưa có thể tìm được 1 Mission cho cuộc sống của em nên rất thấy khó xử chị àh. Mà em rất muốn được chị tư vấn cho em về việc " Ngoài học... Continue Reading →
Đừng quên lấp lánh
Có một mùa Noel cũ rồi, anh trưởng nhóm tình nguyện của tôi nói, anh muốn mình chạy xe trên đường, thấy ai nằm ngoài đường ngủ, anh sẽ cho họ một túi gồm đồ ăn khuya, ăn sáng, và một túi bánh. Anh làm như vậy thật. Nhưng đến ngày cùng anh đi phát... Continue Reading →